Quốc tịch

https://handieuhuong.wordpress.com/2014/03/06/ho-chieu/

Hộ chiếu là cái giấy thông hành luôn sát bên mình, ghi chép các thông tin cơ bản quan trọng nhất về mình. Nó cũng có ghi một thông tin: Quốc Tịch.
Quốc Tịch là gì? Không phải chỉ là tên nước nhận bạn làm công dân. Nó có thể là nơi bạn sinh ra, hoặc nơi bạn lớn lên, hoặc nơi bạn thành danh, hoặc nơi bạn an nghỉ tuổi già. Nó có thể là bất cứ cái tên nước nào. Miễn là bạn có cách.
Nhiều người coi quốc tịch là thứ mua được bán được. Nếu rất giàu, họ mua nhà để nhập tịch. Không giàu, họ bán thân: tức là kết hôn giả để nhập tịch. Sau đó họ đi làm chân tay trả nợ “bán thân” kia, rồi sẽ hiên ngang cầm tấm hộ chiếu mới, về nước xưng danh “Việt Kiều”. Nếu giỏi, như trường hợp các du học sinh, họ sẽ kiếm việc làm, ở lại làm việc ở nước ngoài, lâu dần họ cũng nhập tịch để thuận tiện trong công việc và cuộc sống.
Cho dù là cách nào thì cũng đều là theo pháp luật. Theo đúng pháp luật, bạn sẽ được cấp một quyển sổ be bé, là Hộ Chiếu. Có nghĩa là, từ lúc bạn cầm cuốn hộ chiếu của một nước khác ấy, bạn đã được công nhận: bạn là công dân của nước A. Bạn là người nước A. Sống theo các quyền lợi của người nước A. Nghĩa vụ nộp thuế, xây dựng xã hội, trách nhiệm cộng đồng… đều phải làm đầy đủ trên nước A. Nếu đó là cuộc mua bán trao đi đổi lại: tức là bạn muốn đi lại dễ dàng, ăn trợ cấp thất nghiệp… thì bạn mới nhập tịch. Chứ bạn cũng chẳng mặn mà gì với cái nước A này lắm. Lúc nào bạn cũng muốn qua miền nam nước Pháp cho ấm, hay qua Mỹ cho sôi động, hay sang Brazil nhiều gái đẹp… vân vân, thì bạn nhập tịch cũng chỉ như mua một tấm thẻ thông hành vô tri.
Quá trình nhập tịch, một số nước gọi là Naturalization. Tức là bản xứ hóa con người ấy. Bạn có nhà ở đó, có việc làm ở đó, nói ngôn ngữ đó, bạn phù hợp sống trong nền văn hóa đó… thì một cách tự nhiên bạn sẽ gắn kết với nó. Gắn kết, yêu thương, muốn ở trong đó, muốn xây dựng nó, muốn bảo vệ và phát triển nó. Bạn muốn vợ con bạn cũng sẽ sống cùng bạn ở nơi bạn cảm thấy thật sự phù hợp đó. Đó là Naturalization. Một quá trình thật nhân văn.
Còn có những người bạn đi làm ở nước đó, ở lại vì môi trường sống thật tốt, nhưng nhất quyết vài năm nữa mới làm thủ tục nhập tịch, vì thanh niên dưới 30 tuổi phải đi nghĩa vụ quân sự bắt buộc – ở Phần Lan. Hoặc là ở Ukraine, khi có chiến sự và có tin kêu gọi nhập ngũ thì nhiều người xốn xang muốn trốn đi nơi khác – là về lại Việt Nam. Những người như thế sẽ không bao giờ, xin nhắc lại, KHÔNG BAO GIỜ trở thành người Phần Lan, hay người Ukraine. Vì một lẽ đơn giản, bạn như khách trên đất nhà họ, bạn ăn nhờ ở đậu khi họ phát đạt bình an, và chạy đi khi nghe thấy tiếng gọi nghĩa vụ. Bạn chỉ ăn thôi và chẳng phải có nghĩa vụ gì à? Như thế quả thật quá vô trách nhiệm. Và xin lỗi, cho dù bạn có sinh năm 60, 70 hay 80 thì mình – một người sinh năm 90, vẫn xin hân hạnh được xem thường bạn.
Thế thôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *