Phiên Nghiên – Tháng 6/2012

Có những đêm tôi nằm nghe một khúc nhạc không lời nào đó từ Woim mà thấy lòng mình dậy sóng. Kỳ lạ thật, nhạc không lời đã đổ đầy chữ vào tim tôi theo cách của nó. Giống như cách tôi mải miết đi nhiều nơi thì càng gần lại với lòng mình. Những chuyến đi của tôi không giống ai cả, không phô trương ồn ã hay tìm thú vui, tôi lặng lẽ dùng từng giây phút của cuộc đời theo cách riêng đôi chút kỳ quặc. Như rất nhiều lần tôi tránh nhìn hoàng hôn, vì khi đó tôi biết mình đã đi qua một ngày, dù ngày đó tôi có sống trọn vẹn hay không, tôi vẫn gần cuộc chết thêm chút nữa. Những việc hàng ngày đẩy tôi đi, tôi cứ nghĩ đi xa rồi, nhưng nhìn lại thấy mình đang lơ lửng ở một tầng nào đó của ký ức mình, không thoát được.

Ngày đó, tôi vẫn cho rằng người ta đặt mục tiêu để đạt được, để có niềm hạnh phúc, để sống. Nhưng tôi chợt nhận ra, những mục tiêu người ta dạy ở trường học vô chừng lắm. Người ta dạy thành công để thành đạt, người ta dạy lừa nhau bằng những cái tên, tục ngữ mỹ miều, người ta dạy tính toán, người ta dạy logic, người ta dạy kiếm tiền, người ta tìm kiến thức để dạy mình cách đặt ra mục tiêu nào đó, thỏa lấp thời gian sống trong đời. Người ta tin có tiền là vui, là đủ rồi, nhưng người ta hầu hết đều không dạy, làm thế nào để hạnh phúc cả.

Xã hội đang náo loạn vì những giá trị bị đánh đổi. Thẳm sâu người ta biết mình cần gì, nhưng đã lỡ trôi theo dòng rồi, sống vì bên ngoài của nhau nhiều quá, nên đành đi tìm điều gì có ngay được đã. Không ai làm một cuộc nghiên cứu nào với những người sắp lìa trần, hỏi xem người ta tiếc nuối nhất chuyện gì, hỏi xem người ta có muốn sống thêm nữa không, hỏi xem điều gì đang chiếm hữu trí nhớ lúc đó. Có lẽ nào chăng, làm người thì phải lầm lạc ?