Trịnh Công Sơn

Người đi quanh thân thế của người.
Một trăm năm như tiếng thở dài.
Ngày vinh quang hay tháng ngậm ngùi,
Ngày âu lo theo tóc mọc dài.
Làm con sông cho tháng ngày trôi,
Chờ cây non trên núi đầu thai.
Trong từng giọng nói có màu tàn phai.
Người đêm đêm mơ thấy mặt trời
Mọc trong tim, trong mắt loài người.
Người đêm đêm mơ thấy nụ cười
Nở trên môi trên khắp cuộc đời.
Lúc tỉnh ra, thấy lại, xác người bên xác người.
Người vinh quang mơ ước địa đàng,
Người gian nan mơ ước bình thường.
Làm sao đến gần, hy vọng cuộc vui chung ?
Đường hôm qua tôi thấy được rồi,
Đường hôm nay tôi đã cùng ngồi. Có gì vui ?
Đường tương lai xin nhắc từ đầu,
Cùng anh em trên khắp địa cầu.
Hãy gần nhau.

Và riêng tôi xin có một ngày,
Ngồi thong dong trao đến mọi loài
Chút tình tôi.